Chủ Nhật, 28 tháng 11, 2010
23/10. AL
Lại mưa nữa. Cứ như làm cho đúng lệ vậy. 23/ 10 Âm lịch rồi mà. Chắc là hết mưa rồi, cả Ông cả Bà tha cho rồi mà. Mong là như thế!
Còn lòng người, bao giờ thì hết mưa nhỉ.
Lại những giấc mơ, lan man, kỳ lạ và đau buốt.
Như một nỗi ám ảnh.
Như một khát khao giãy giụa.
Như một ao ước tràn đầy.
Và như một tuyệt vọng thăm thẳm.
Ừ mà đến bao giờ thì mình không còn phải cần đến những giấc mơ nữa nhỉ?
Lúc ấy chắc là thanh thản và thăng hoa lắm.
Giá mà đến cái ngày ấy!
Như Đ.N.Đ ấy!
Thứ Tư, 17 tháng 11, 2010
Vẫn lại là mưa!
Sao ở đâu mà lắm nước thế!
Cứ mưa mãi thôi!
Làm mình không sao thấy nắng trong lòng được!
Ừ mà sao mình cũng dễ khóc vậy chứ?
Một lời nói thôi mà làm mình muốn òa khóc!
Tại trời mưa đấy chứ!
Cứ mưa mãi thôi!
Làm mình không sao thấy nắng trong lòng được!
Ừ mà sao mình cũng dễ khóc vậy chứ?
Một lời nói thôi mà làm mình muốn òa khóc!
Tại trời mưa đấy chứ!
Thứ Sáu, 12 tháng 11, 2010
Mưa và ...mưa!
2 giờ sáng.
Mưa cứ xối xuống.
Tưởng như không bao giờ dứt!
Ôm vội sách vở quăng lên giường rồi ngồi bó gối thầm mong đừng mưa nữa.
Vậy mà nước cứ dâng lên ào ào.
Lo và buồn!
Tê tái!
Chẳng hiểu vì sao.
Nước mắt cứ lăn dài, quặn thắt mà không biết tại sao nữa!
Mưa cứ xối xuống.
Tưởng như không bao giờ dứt!
Ôm vội sách vở quăng lên giường rồi ngồi bó gối thầm mong đừng mưa nữa.
Vậy mà nước cứ dâng lên ào ào.
Lo và buồn!
Tê tái!
Chẳng hiểu vì sao.
Nước mắt cứ lăn dài, quặn thắt mà không biết tại sao nữa!
Thứ Ba, 26 tháng 10, 2010
Thu già!
Vậy là gần hết Thu.
Thu đang già!
Như mình vậy!
Nhưng mà sao lại nao lòng đến thế chứ!
Mọi thứ cứ nhẹ nhàng đi qua.
Như sương.
Như khói.
Như chiều nay!
Lòng ta lại tím ngát một Hoàng hôn vô giá trong đời!
Thu đang già!
Như mình vậy!
Nhưng mà sao lại nao lòng đến thế chứ!
Mọi thứ cứ nhẹ nhàng đi qua.
Như sương.
Như khói.
Như chiều nay!
Lòng ta lại tím ngát một Hoàng hôn vô giá trong đời!
Thứ Năm, 30 tháng 9, 2010
Cánh chim bay lạc
“ Trái tim anh là con chim quen sống cảnh vu
Đã tìm được nơi mắt em khung trời của nó”
Anh - cánh chim bằng bay lạc
Và hồn em, cõi hoang mạc khát khao
Nỗi nhớ trong em dày như thảm cát
Cái mong tròn đầy có giữ được anh?
Ơi con chim bay lạc hoang vu,
Cánh ngang tàng có khi nào thấy mỏi?
Lòng em muốn trở thành ốc đảo
Cho đôi cánh anh quên cảnh hoang vu!
Thứ Tư, 8 tháng 9, 2010
Con đường mùa Đông
Em gặp anh trên con đường mùa Đông
Nắng Hạ tình em đã không xua tan được lạnh
Những dự cảm giờ đã thành rất thực:
Anh lạnh lùng trên con đường màu Đông
Anh đi trên con đường của anh
Đường mùa Đông vô tình và giá lạnh
Em muốn đốt thành than con đường ấy
Nhưng lửa tình em không đủ ấm mùa Đông!
Day dứt làm chi, hoa thạch thảo đã không còn
Giá lạnh mùa Đông cứa tim em tê buốt
Tình đã cạn, mong anh đừng nói nữa
Phút gặp anh trên con đường mùa Đông!
Có lẽ nào anh lạnh lẽo như mùa Đông?
Vì trong em, anh luôn là mùa Xuân ấm áp!
Giữ cho anh lửa đượm nồng nắng Hạ
Nhận về em cái buốt giá của mùa Đông!
4/1982
Nắng Hạ tình em đã không xua tan được lạnh
Những dự cảm giờ đã thành rất thực:
Anh lạnh lùng trên con đường màu Đông
Anh đi trên con đường của anh
Đường mùa Đông vô tình và giá lạnh
Em muốn đốt thành than con đường ấy
Nhưng lửa tình em không đủ ấm mùa Đông!
Day dứt làm chi, hoa thạch thảo đã không còn
Giá lạnh mùa Đông cứa tim em tê buốt
Tình đã cạn, mong anh đừng nói nữa
Phút gặp anh trên con đường mùa Đông!
Có lẽ nào anh lạnh lẽo như mùa Đông?
Vì trong em, anh luôn là mùa Xuân ấm áp!
Giữ cho anh lửa đượm nồng nắng Hạ
Nhận về em cái buốt giá của mùa Đông!
4/1982
Bực thật đấy!
Cả buổi tối không tài nào vào được nhà mình! Gần như là đầu hàng cái nhà mạng!
Ôi giời, phút chót lại thênh thang thế chứ!
Đúng là muốn trêu ngươi nhau đây mà.
Khi mà đã mất hết cả nhuệ khí tấn công thì lại vào cái rẹc, làm mình chưng hửng.
Cứ như là húc vào cái bị bông ấy!
Ôi giời, phút chót lại thênh thang thế chứ!
Đúng là muốn trêu ngươi nhau đây mà.
Khi mà đã mất hết cả nhuệ khí tấn công thì lại vào cái rẹc, làm mình chưng hửng.
Cứ như là húc vào cái bị bông ấy!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



.jpg)

