Thứ Tư, 30 tháng 4, 2014

Cám ơn




Cứ tưởng mình vẫn trẻ

Hóa ra trẻ thật mà!!!

Đường dài đi chừng nửa (55/100)

Gân cốt còn dai nhân.



Mẩu cười tươi tóm tém

Răng cái sứt...cái mòn

Đồi mồi thêm mấy chấm

Má tóp cho cằm thon.



Mừng cái Xuân 55

Đông ơi, khoan bước vội!



   (Con cháu, bạn bè đều chúc: “Khỏe, vui, trẻ, đẹp” mà)



 Lên điỉnh Côn Sơn ....ta hát!

Bài văn 9 điểm

 Cùng chia sẻ về một bài văn của học sinh

Bài Văn điểm 9 khuyên Thúy Kiều làm thêm cứu cha

Tiền Phong - 22/04/2014 16:47 1 tin đăng lại
  • Với câu hỏi nếu được trở thành Thúy Kiều, em có chọn cách bán mình cho Mã Giám Sinh hay không, một nữ sinh lớp 10 đã cho rằng Kiều nên đi làm thêm để kiếm tiền cứu cha.
Đề kiểm tra Văn về tác phẩm Truyện Kiều (Nguyễn Du) của lớp 10A4, trường THPT Anhxtanh (Hà Nội) đã khiến học sinh rất hào hứng khi được hóa thân vào nhân vật và bày tỏ quan điểm cá nhân.
Ngoài những câu hỏi kiến thức thông thường, người ra đề còn đặt học trò vào tình huống “Nếu ở trong hoàn cảnh của Thúy Kiều (cha và em bị bắt, bị đánh đập dã man trong cơn gia biến)” và đặt câu hỏi “Em có lựa chọn nào khác so với cách Kiều đã chọn (bán mình cứu cha, trao duyên cho em) không?”.
Không đồng tình với cách làm của nhân vật nữ chính, em Nguyễn Thị Hồng Yến đã đưa ra một giải pháp khác: “Nếu là Kiều, em sẽ không vội vàng lấy tiền của người khác để cứu cha ngay. Em sẽ cùng Thúy Vân và Vương Quan chia nhau làm việc kiếm thêm tiền hoặc lấy tài năng trời ban của mình áp dụng vào thực tế để kiếm tiền rồi dần dần cứu cha ra.
Tuy để cha chịu khổ trong một thời gian nhưng em nghĩa nỗi khổ thể xác của một người cha sẽ không đau lòng bằng nỗi đau tinh thần khi ra khỏi lao ngục không gặp lại con gái mà chính sự ra đi của người con mình để cứu mình thì cha sẽ đau lòng biết bao. Mọi chuyện sẽ không loạn lên, không có trao duyên, không có đau thương bi đát nếu như Kiều không bán thân và cầm tiền của Mã Giám Sinh”.
Bài làm của Nguyễn Thị Hồng Yến.
Câu trả lời của Yến đã được thầy Nguyễn Phi Hùng (giáo viên ra đề) nhận xét tốt và dành điểm 9 cho nữ sinh này.
Chia sẻ về đề thi này, thầy Hùng cho biết: “Với mong muốn học sinh cảm nhận gần gũi với một tác phẩm văn học ra đời cách đây hơn 200 năm, tôi chọn cách đặt những câu hỏi đời thường để các em tự do bày tỏ tư duy, suy nghĩ, quan điểm của bản thân”.
Nguyên văn bài làm của Nguyễn Thị Hồng Yến

Câu 1: Thúy Kiều họ gì?
Trả lời: Thúy Kiều họ Vương.
Câu 2: Vì sao Thúy Kiều phải trao duyên?
Trả lời: Vì gia đình gặp nạn, Thúy Kiều là chị cả trong gia đình nên phải đứng lên lo liệu, với số tiền của Mã Giám Sinh đưa cho Thúy Kiều cứu cha, mặc nhiên Thúy Kiều phải đi theo Mã Giám Sinh. Nhưng do đã có người yêu là Kim Trọng, quá nặng lòng với mối tình này, Thúy Kiều phải trao duyên cho em mình là Thúy Vân, nhờ cậy em nhận mối duyên này.
Câu 3: Cuộc trao duyên diễn ra như thế nào?
Trả lời: Cuộc trao duyên này diễn ra căng thẳng và thật bi thương. Thúy Kiều phải cúi lạy nhờ cậy em, đưa ra cái tình cái lý đúng đắn để thuyết phục em mình. Thúy Kiều trao lại hết các kỷ niệm tình yêu của mình với Kim Trọng cho Thúy Vân. Cả kỷ vật tình yêu là kim thoa và bức tờ mây. Lúc này Kiều chỉ còn hai bàn tay trắng và tưởng tượng mình đã chết.
Câu 4: Qua đoạn trích em thấy Kiều là người như thế nào?
Trả lời: Kiều là người con gái thông minh, sắc sảo, hi sinh mình vì gia đình, có những suy nghĩ uyên thâm, thâm thúy. Là người chịu nhiều tổn thương, đắng cay.
Câu 5: Chép hai câu thơ mà em nhớ nhất.
Trả lời: “Chiếc thoa với bức tờ mây/Duyên này thì giữ, vật này của chung”.
Câu 6: Nếu ở trong hoàn cảnh của Thúy Kiều (cha và em bị bắt, bị đánh đập dã man trong cơn gia biến), em có lựa chọn nào khác so với cách Kiều đã chọn (bán mình cứu cha, trao duyên cho em) không?
Trả lời: Nếu là Kiều em sẽ không vội vàng lấy tiền của người khác để cứu cha ngay. Em sẽ cùng Thúy Vân và Vương Quan chia nhau làm việc kiếm thêm tiền hoặc lấy tài năng trời ban của mình áp dụng vào thực tế để kiếm tiền rồi dần dần cứu cha ra. Tuy để cha chịu khổ trong một thời gian nhưng em nghĩ nỗi khổ thể xác của một người cha sẽ không đau lòng bằng nỗi đau tinh thần khi ra khỏi lao ngục không gặp lại con gái mà chính sự ra đi của người con mình để cứu mình thì cha sẽ đau lòng biết bao. Mọi chuyện sẽ không loạn lên, không có trao duyên, không có đau thương bi đát nếu như Kiều không bán thân và cầm tiền của Mã Giám Sinh.

Thứ Ba, 29 tháng 4, 2014

Thêm tuổi





Vậy rồi cũng đến năm lăm (55)
Vậy rồi cũng sắp tan tầm, hết ca
Mỏi mong hỉ xả, la cà
Thênh thang ngày tháng, hằng hà tự do
Xòe tay đếm tuổi trời cho
Biết ơn phước phận – Chuyến đò Bình An !


30/4- Những ký ức




"Ngày 5/12/1975

Bắt đầu cuộc hành trình về Nam. Từ Hà Nội mình đi xe ô tô của các chú bộ đội. Xe hỏng, đỗ lại ở Quảng Bình chờ xe của ba sau 1 đêm đi liên tục. Dọc đường, đoàn xe chở bộ đội ra Bắc vẫn đi liên tục, từng hàng dài.

Ngày 11/12/1975

Nghỉ lại Cửa Tùng 2 ngày. Cùng Trung đi bắt còng. Lần đầu biết thêm một loài hoa gọi là hoa ngũ sắc, 5 màu trên một bông hoa, mùi nó ngai ngái, thân hơi rặm.

Lại tiếp tục lên đường trong màn mưa mù mịt. Qua cầu Hiền Lương, đẹp quá! Cầu tuy ngắn nhưng rất đẹp. Nó sơn một màu biểu thị sự thống nhất của 2 miền Nam Bắc. Mình cứ thầm nhẩm câu thơ của Tố Hữu: “Sông Bến Hải bên bồi bên lở/ Cầu Hiền Lương bên nhớ bên thương”

Ngày 13/12/1975

Tới Nha Trang, thành phố biển. Nhưng biển thật là sợ. Từng đợt sóng cao, cao ơi là cao và to, cứ xoáy ào xuống ầm ầm, bụi nước mù mịt như khói ấy. Mình lại được uống nước dừa nạo, ngon thật."

.....
Vậy mà đã 39 năm. Ký ức của hành trình về quê vẫn rõ nét trong mình. Ấn tượng sâu đậm nhất là hình ảnh những đoàn quân nườm nượp trên đường ra Bắc. Cho đến tận tháng 12, nghĩa là sau ngày Giải phóng đã 6 tháng, vậy mà đoàn quân bộ đội ta về phép vẫn dài dằng dặc. Mình cứ liên tưởng đến đoàn quân tổng động viên cho chiến dịch Hồ Chi Minh đã vượt Trường Sơn như thế nào. Sự khác biệt không chỉ ở hướng đi, mà còn ở khí thế. “Quân đi rầm rập như là đất rung” với quyết tâm “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”. Theo ba kể, ngày ấy, bộ đội ta đi bộ từ Quảng Bình, đi ngày đi đêm, lặng lẽ và khẩn trương. Đoàn quân chiến thắng lẫy lừng về thăm gia đình thì được ngồi xe ô tô, hát vang suốt dọc đường đi, ba lô căng phồng và đung đưa những con búp bê rực rỡ.
Những ngày 30/4 sau đó, dù gia đình có rất nhiều biến cố, nhưng cảm xúc của ngày về Nam năm 1975 vẫn làm nóng ran lồng ngực mình.


Chủ Nhật, 6 tháng 4, 2014

Tom của Dì Poly







Hôm nay sinh nhật Lê Huyên, đứa cháu đầu tiên của ông Thảo, bà Lan. Ngày ấy, tất cả mọi khó khăn của đất nước, những nghịch cảnh của gia đình hầu như được vơi đi tất cả nhờ thằng cháu này. Ông bà ngoại quên đi đau đớn của bệnh tật để giành hết yêu thương cho nó. Bao nhiêu thiếu thốn vất vả, bao nhiêu lo toan, buồn bã đều được bỏ hết bên ngoài bậu cửa để hòa tan trong tiếng nói cười bi bô của nó. 

 
 

Dì Hà đọc truyện Tomsoyer choLê Huyên nghe nên từ ấy nó được gọi là Tom, và dì Hà được nó và cả nhà gọi là Dì Poly. 32 năm đã qua, giờ Tom vẫn là đứa cháu bi bô, lẫm chẫm trong mắt ba mẹ và các dì. Và nó vẫn là đứa anh cả trong mấy đứa cháu của ông Thảo bà Lan, lũ trẻ vẫn nhất nhất một điều: anh Lê Huyên bảo thế!
 

Chúc mừng Sinh nhật Tom!
Chúc mừng sinh nhật anh lê Huyên!

Sặc ớt








Mỗi lần cắn miếng ớt, vị cay xộc lên, xuýt xoa và sảng khoái. Nhưng thật lạ, dạo này thì, vị cay làm sặc. Thế là hắt hơi. Thế là nào cơm, nào rau, nào nước và vị cay nồng… lên hết trên mũi nằm. Vừa nghẹn, vừa cay, vừa tức với chính mình.
Có lẽ tuổi tác làm cho các bộ phận của cơ thể trở nên quá mẫn cảm, hay là quá yếu ớt nhỉ? Bất kỳ có một một dị vật gì, dù rất nhỏ bé cũng làm cho cơ thể có những phản ứng dữ dội hơn. Mỗi lần sặc như vậy, cay thì ít mà xót thì nhiều. Nhớ Ba quá. Những ngày ấy, ba cũng ở độ tuổi này, 55-60. Vốn là dân ghiền ớt mà, không có chút ớt ăn không thấy ngon, vậy nên khi nấu nướng, nó quen cho ớt, rất cay nữa. Từ lâu, khẩu vị của cả nhà là vậy. Nhưng rồi, một hôm ba bảo: Cho ít ớt thôi, ba sặc đấy. Nó giảm dần ớt. Nhưng ba vẫn sặc, các lần sặc cứ dày lên, có lúc nó cũng nổi cáu với ba. Dần dần, vị ớt không còn khi nấu canh, chỉ có rất ít trong món cá kho để bớt tanh. Ba không bảo dằm ớt vào mắm lúc nào nó cũng không để ý, nhưng đôi khi nhớ lại chuyện ba sặc ớt ngày ấy, nó vẫn thắc mắc và cả ấm ức vì nghĩ mình bị mắng oan.
Giờ đây, mỗi lần cắn miếng ớt, nó khắc khoải nhớ cảnh ba bị sặc. Nó cũng bị sặc, cay xè nước mắt. Nhưng không phải tại ớt.

Thứ Năm, 3 tháng 4, 2014

Nước và Tim






Cơn đau Tim và NƯỚC !
 Khi bạn đứng, cơ thể giữ nước ở phần dưới của cơ thể, khiến chân bạn sưng lên. Khi bạn nằm xuống, cơ thể hạ xuống thấp hơn, do đó, thận thải nước dễ dàng hơn, độc tố cũng dễ dàng loại bỏ hơn.
 RẤT QUAN TRỌNG, xin hãy ghi nhớ:
- 2 ly nước sau khi thức dậy - giúp kích hoạt các cơ quan nội tạng
- 1 ly nước 30 phút trước bữa ăn - giúp tiêu hóa
- 1 ly nước trước khi tắm - giúp giảm huyết áp
- 1 ly nước trước khi đi ngủ - tránh đột quỵ hoặc đau tim. 
Kết quả một số công trình nghiên cứu cho thấy trước khi đi ngủ, uống một cốc nước có thể giúp phòng ngừa chứng tai biến mạch máu não.
Trong thực tế, những trường hợp tai biến mạch máu não thường xảy ra vào sáng sớm. Sau một đêm dài cơ thể không được cung cấp nước, máu trở nên đặc hơn, và đây là một trong những nguyên nhân dễ dẫn đến tai biến mạch máu não.
 Trong một ngày, máu có lúc đặc lúc loãng, đồng thời có một quy luật nhất định. Buổi sáng, từ 4 giờ đến 8 giờ, là lúc máu đông đặc nhất, sau đó dần dần loãng ra, đến khoảng 12 giờ đêm là thời điểm loãng nhất, rồi dần dần đặc lại, và đến buổi sáng hôm sau lại lên đến đỉnh cao.
 Vì vậy, mỗi chúng ta, nhất là những người lớn tuổi, buổi tối trước khi đi ngủ nên uống khoảng 200 ml nước (chừng một cốc), thì sáng ngủ dậy, không những máu không bị đặc mà còn loãng ra. Các chuyên gia y học cũng khuyên rằng, buổi tối trước khi đi ngủ uống nước khiến cho máu loãng ra, có lợi cho sự tuần hoàn của mạch máu, giúp phòng chống tai biến mạch máu não. Có nhiều nguyên nhân dẫn đến tai biến mạch máu não, sự đông đặc của máu tăng lên chỉ là một trong những nguyên nhân gây bệnh. Tuy nhiên, có thể khẳng định thói quen uống nước trước khi đi ngủ có tác dụng nhất định đối với việc phòng chống tai biến mạch máu não.
 LÀM SAO ĐỂ SỐNG QUA CƠN ĐAU TIM KHI BẠN Ở 1 MÌNH Người bệnh khi lên cơn đau tim thì tim họ sẽ đập loạn nhịp, yếu. Sau đó, họ cảm thấy choáng, uể oải.
 Khi bắt đầu cảm thấy như thế, thì chỉ còn 10 giây nữa họ sẽ ngất. Tuy nhiên người bệnh có thể tự giúp mình bằng cách ngay lập tức ho rất mạnh, rất dài và rất sâu (như khạc đờm từ sâu trong ngực). Đồng thời, trước và xen kẽ mỗi cơn ho người bệnh hít 1 hơi thật sâu.
 Người bệnh cần lặp lại hít thở sâu và cơn ho như trên mỗi 2s,
chỉ dừng lại cho đến khi cảm thấy tim đập trở lại bình thường và người có thể giúp đỡ đến.
 Hít thở sâu giúp cho oxy vào phổi nhiều hơn bình thường và mỗi cơn ho dài, mạnh, sâu giúp bóp mạnh quả tim làm cho máu lưu thông.
 1 bác sĩ tim mạch nói rằng, nếu mỗi người đọc được thông tin này
mà chia sẻ cho 10 người biết thì chúng ta sẽ cứu được ít nhất 1 người.
Xin vui lòng chia sẻ! Nguồn Dr Azhar Sheikh